Tự do hay cô đơn

  Thật ra không có khái niệm nào là hoàn hảo cả. Chỉ khi người ta chấp nhận con người của mình và 2 người cùng thay đổi vì nhau thì mới thật sự trở nên hoàn hảo

Tôi và anh quen nhau được 4 năm. Những ngọt, bùi, cay, đắng trong tình yêu đều đã được nếm trải đủ cả. Những tưởng sẽ có 1 kết cục tốt đẹp nhưng mọi thứ lại sụp đổ chỉ vì lỗi lầm của việc.. ngoại tình

Nhiều người sẽ chấp nhận việc này và mong chờ đối phương thay đổi, còn nhiều người lựa chọn rời xa và kết thúc câu chuyện. Tôi cũng nằm trong số những người rời đi. Mọi người sẽ thấy cảm thông tôi và ủng hộ cho quyết định đúng đắn này. Nhưng khi nhìn lại trong mối quan hệ, lỗi sai đều nằm ở 2 người và một trong 2 đã tìm cách thoát ra bằng sự tàn độc nhất dành cho người còn lại. Tôi hiểu ra rằng quyết định khi anh ta phản bội tôi là sự kiềm nén đến đỉnh điểm, mặc dù tình cảm dành cho tôi vẫn còn nhưng có lẽ anh ta cũng nhận thức được rằng khi ở bên tôi lại áp lực và mệt mỏi hơn khi ở bên một người thấu hiểu và ngày đêm quan tâm đến cảm xúc của anh ta 

Tôi là người rất nắm bắt cảm xúc và tinh tế nhưng trong tình cảm, tôi lại là người ích kỉ. Tôi mang những hờn giận và tiêu cực đến người yêu thương tôi. Tôi cũng cho rằng anh ta sẽ mãi ở bên cho dù tôi có giận hờn vô cớ đến như thế nào. Chính thứ đó lại đẩy chúng tôi ngày càng xa hơn. Anh không còn chia sẻ những niềm vui hay nỗi buồn với tôi mỗi ngày, anh không còn thấy vui vẻ và nhiệt huyết khi gặp tôi, anh không còn buồn suy nghĩ tại sao tôi lại giận. Anh cứ mặc tôi và không còn chất vất kiếm tìm tôi như xưa nữa. Tôi biết anh thay đổi nhưng lại nghĩ rằng có vẻ áp lực từ công việc và gia đình đang khiến anh mệt mỏi nên tôi dần chiều chuộng và bỏ qua cho anh hơn. Nhưng tôi đâu ngờ vào ngày cô gái kia nhắn tin cho tôi cô ta là người yêu của anh. Tôi như sụp đổ, tâm hồn tôi vụn nát, trái tim như ngừng đập. Tôi cuống cuồng tìm anh để được nghe giải thích, để được biết chỉ là sự hiểu lầm hoặc là giây phút nông nổi của anh mà thôi. Nhưng sao anh không giải thích cho tôi, anh bảo chúng ta dừng lại được rồi. Nghĩa là gì đây, ngàn câu hỏi tại sao cứ xuất hiện lẩn quẩn trong đầu tôi. Tôi không chấp nhận việc này, tôi đã chuẩn bị sẵn tâm lý sẽ bỏ qua, sẽ không biết gì hết. Sẽ là một con cún ngoan chờ đợi anh kết thúc với người ta và quay về bên tôi. Sẽ tạo nên một kết thúc đẹp, mọi thứ sẽ chỉ là giấc mơ mà thôi. Anh thực sự xứng đáng với tôi. với niềm mong mỏi của tôi.

Nhưng như trời đã sắp đặt, tôi bảo tôi sẽ quên, sẽ không quan tâm đến vấn đề này nữa nhưng không biết tại sao tôi cứ trằn trọc mãi. Ngay cả khi người khác nói gì với tôi nhưng tôi cứ lùng bùng ở tai, tôi không thể nào tập trung được gì cả. Tôi mò vào facebook cá nhân của cô gái kia- cô gái đã nhắn tin cho tôi biết về mối quan hệ của 2 người. Tôi run rẩy cầm điện thoại trên tay khi phát hiện ảnh của 2 người nắm tay nhau ở rạp chiếu phim cùng với chiếc nhẫn anh đeo là chiếc nhẫn tôi và anh mua cặp cùng nhau. Cớ sao lại dùng nó để nắm lấy tay người khác không phải là tôi. Lại thêm một lần nữa, tim tôi lại vỡ thêm, tôi òa vỡ trong cảm xúc, tôi không biết làm gì nữa. Đầu óc tôi hiện giờ trống rỗng, mọi thứ dần đen lại, nếu có một liều thuốc quên đi thì tôi cũng rất muốn uống vào thời điểm này. Tôi gửi hình ảnh cho anh, tôi hỏi chuyện gì đang xảy ra, tại sao anh lại làm vậy. Anh ta trả lời bằng những lời lẽ khó chịu nhất "Em coi hồi nào, anh nói không có gì là không có gì", "Em cứ vậy hoài, anh không biết nói sao nữa", "Anh mệt quá", "Thôi em cứ vậy thì cứ để vậy đi" "Em cứ tự đào bới rồi tự dằn vặt vậy", "Mình dừng lại được rồi", "Anh nghĩ cần thời gian để suy nghĩ cho anh lẫn em". Nhưng tôi lại ngu ngốc không muốn kết thúc mối quan hệ này, tôi tiếc cho 4 năm bên nhau, tôi tiếc cho các mối quan hệ tôi và anh cùng nhau xây đắp, tôi lại chọn sự tha thứ tiếp theo. 

Lần này tôi thấy sự thay đổi từ anh, anh đi đâu cùng ai cũng chụp cho tôi xem. Nếu là tôi của những ngày tháng trước đó hẳn tôi sẽ rất vui mừng và cảm động nhưng khi đã trải qua những chuyện này tôi không còn cảm xúc nào nữa, tôi trả lời mọi thứ ngắn gọn và cũng không còn tò mò xem anh ta đang làm gì ở đâu. Mọi thứ đối với tôi hiện giờ như những sợi chỉ mỏng, chỉ cần 1 tác động nhỏ thôi sẽ đứt ngay lập tức. Tôi cố gượng ép bản thân vui vẻ và coi như không có chuyện gì khi đi cùng anh, tôi nghĩ anh cũng đã nhận ra thái độ của tôi nhưng vờ như không thấy và cố gắng chiều chuộng tôi hơn. Nếu như cứ diễn tiến như vậy thì có lẽ tôi cũng sẽ mủi lòng và chấp nhận tiếp tục bên anh và xây dựng tương lai. 

Mọi chuyện lại không như ý định của tôi. Dù sao thì lúc này tôi cũng nghĩ anh ấy đang thay đổi và quen cô gái kia chỉ là chơi bời khi lúc đang chán nản vì tôi thôi nên để giữ sự tôn nghiêm ấy, tôi bắt đầu viết một đoạn tin nhắn dài gửi cô ta với nội dung đại diện anh ta xin lỗi vì làm tổn thương cô ta và mong cô ta rời xa chồng sắp cưới của mình. Mọi sự tổn thương hay bù đắp gì đó tôi sẽ đại diện làm cho cô ấy. Nhưng trời cao có mắt, cô ấy lại cảm thông và mong tôi suy nghĩ lại mối quan hệ với người "chồng" này. Những gì anh ta làm đều là ngoại tình có chủ đích và đã làm những điều không thể tưởng tượng được khi ở bên cô ta, 4 năm của tôi gói gọn trong 2 tháng với cô ấy. Anh ta còn ngủ cùng mỗi đêm trong khi điều đó tôi không được phép trừ những lần đi du lịch cùng. Anh ta về quê cô ấy và hứa với mọi người lớn trong nhà sẽ cưới cô ấy về làm vợ. Tôi như sụp đổ hoàn toàn, tôi không thể tả được tình cảnh lúc ấy, mọi thứ cứ rơi dần rơi dần. Tôi không còn một chút nào định hình được nữa và tôi nghĩ rằng có lẽ giờ phút này tôi không thể tha thứ cho anh ta thêm một lần nào nữa. Tôi cũng chuẩn bị cả một kế hoạch để anh ta bẽ mặt với gia đình anh ta và gia đình tôi. Nhưng có lẽ tôi không phải là người sẽ làm hại người khác bao giờ nên tôi quyết định nói lời chia tay với anh ta. Có lẽ quyết định lúc này của tôi sẽ là con đường cuối cùng của sự vị tha dành cho anh ta. Một tình nghĩa cuối cùng trong suốt 4 năm, tôi cũng đòi lại khoản tiền anh ta nợ tôi. Trong thâm tâm, tôi không mong sẽ lấy lại tiền vì có rất nhiều thứ anh ta cho tôi, tôi nợ anh ta nhiều nhưng khoản tiền này tôi cũng cần để bù đắp cho tổn thương và bù đắp lại cho ba mẹ tôi đã không được tôi cung cấp một khoản tiền nào trong 2 năm

(còn tiếp..)



Chia tay có thể là một nỗi buồn và day dứt hoặc cũng có thể là một niềm vui được giải thoát. Tôi 

Nhận xét